User Tools

Site Tools


314930-trong-m-n-s-ng-la-gi

Trong màn sương, hay Màn sương, con ngựa, sáng sớm… (tiếng Nga: Туман, лошадь, траур…) là một truyện ngắn của nhà văn Yevgeny Shklovsky.

Sáng sớm. Một làn sương đục như sữa bao phủ mặt đất. Đêm qua tuyết rơi nhưng tiết trời không lạnh chỉ có sương mù dày đặc. Từ giữa màn sương không hiểu từ đâu bỗng hiện ra một chú ngựa đốm xám, nó chậm chạp bước lại và đứng cách họ một quãng. Con ngựa lặng lẽ quay cái đầu nặng nề hướng cặp mắt to về phía họ.

- Nhìn kìa, con ngựa !

- Đúng là con ngựa thật.

Họ đứng giữa lòng cái khe xói để chôn con mèo chết tối qua và ngẫm nghĩ về con vật đã sống với họ gần mười bảy năm. Đất dưới chân họ như chảy ra trong khi xung quanh toàn một màu trắng của tuyết. Họ dùng chiếc xẻng nhỏ đào một cái hố không sâu lắm rồi đặt vào đó cái xác đã lạnh cứng của con mèo mà mới đây thôi còn là một cơ thể màu xám mềm mại và yểu điệu. Họ lấp lại, đắp một nấm đất không cao lắm để khỏi mất dấu giữa đám tuyết.

Trên bờ khe xói, con ngựa đốm xám đứng ngay bên đầu họ, kiêu hãnh vươn mái đầu ra và nhìn họ bằng cặp mắt trầm tư, tò mò.

Trời vẫn còn sớm, buổi sáng vừa mới chậm rãi hé dạng như giữa mùa thu…

Lần ấy, hình như cũng là một con ngựa đốm xám, trong bóng chiều chạng vạng anh không nhìn rõ lắm. Nó đứng giữa cánh đồng mênh mông, còn anh đứng ở bến xe buýt và ngắm nhìn nó. Hình con ngựa hiện rõ trên nền trời màu huyết dụ. Mặt trời đã lặn, nhưng ráng chiều vẫn còn lại, cháy nốt những tia sáng cuối cùng. Con ngựa ngẩng đầu lên, lắc bờm và vẫy đuôi để xua lũ muỗi mắt. Thỉnh thoảng nó lại cúi đầu xuống gặm cỏ. Anh đứng lặng đi, mê mẩn ngắm nhìn chú ngựa, mãi sau anh mới nhận ra không chỉ có một mình anh trên bến xe buýt. Anh không để ý đến những bước chân của ai đó đang đến gần vì quá chăm chú vào con ngựa. Cạnh anh là một cô gái không quen biết và cũng chăm chú quan sát con ngựa...

Nhân vật[sửa | sửa mã nguồn]

314930-trong-m-n-s-ng-la-gi.txt · Last modified: 2018/11/07 17:10 (external edit)